- Ngày thứ 1 (02/02) khởi hành từ Saigon đi Long Xuyên.
- Ngày thứ 2 (03/02) từ Long Xuyên đến Hà Tiên tham quan & nghỉ lại một đêm.
- Ngày cuối cùng (04/02) từ Hà Tiên về thẳng
Phần chuẩn bị hành lý do chỉ đi một mình nên cũng không có gì trở ngại cho lắm, nhưng về phía chàng A thì hơi mệt đây bởi vì đây là lần đầu tiên chàng ta đi cùng với “tứ thân phụ mẫu + tân nương” về ra mắt gia đình bên nội ở tại Long Xuyên. Theo như dự kiến ban đầu thì mình chỉ cần tính toán tổng chi phí rồi chia đều ra để biết mỗi người cần phải đóng “du lịch phí” bao nhiêu là xong. Hình như là do “tức cảnh – nảy sinh giải pháp” hay sao mà chàng A nhà ta đã có một “cao kiến cực kỳ khéo léo” là đóng phí tour trọn gói cho mình! Nói vậy chắc là cũng có người chưa đoán ra được “ẩn ý” ở đây chứ gì? Mình rất khâm phục cách xử lý của chàng A nhà ta và sau này chắc chắn cũng sẽ học hỏi, bởi vì theo “ngu ý” của mình thì chàng ta đang gặp phải vấn đề cực kỳ nan giải, đó là:
- Giả sử, nếu bố/mẹ vợ muốn ăn sáng và/hoặc uống nước và/hoặc mua sắm quà vặt thì chàng A sẽ phải xử trí ra sao? Chẳng lẽ lại phải áp dụng công thức “hồn ai nấy giữ - mạng ai nấy xài” lúc này được à! (nói về tiền bạc như thế không biết có ổn không nhỉ?). Làm thế chẳng khác nào chứng minh cho mọi người biết rằng là đã gã công chúa của mình cho nhằm “Vua ăn mày – Hồng Thất Công” rồi sao, với chỉ có mỗi cái “đã cẩu bổng trong … tay” thôi. Chưa gì hết mà “Rể quý” của mình đã tính toán so đo từng chút một với “Nhạc phụ đại gia” đây, thì cuộc sống của nàng công chúa nhà mình thì làm sao mà chàng “Hồng Thất Công” này lo nỗi đây… (Thiện – Tai & Thiện – Tai).
- Ngược lại, khi bố/mẹ chồng cũng muốn gợi ý thử lòng “nàng dâu thảo” của mình bằng cách nhờ mua thức ăn và/hoặc nước uống và/hoặc quà tặng cho các bậc tiền bối ở Long Xuyên (nơi chắc chắn mình sẽ phải ăn nhờ ở đậu ít nhất 1 buổi). Lúc này sẽ là cơ hội để thể hiện được tấm lòng hiếu thảo đây, chắc chắn rằng sẽ không thể sử dụng phương châm “tiền trao – cháo múc” được rồi. Nếu không thì chẳng khác nào là mình vừa cưới được một “nàng dâu hiện đại” cho con trai cưng của mình rồi sao? (“hiện đại” được hiểu theo nghĩa “hại điện” và càng “hao điện” thì càng “tốn nhiên liệu”). Thiện – Tai & Thiện Tai.
Với những thách thức như trên nên “chàng rể quý” nhà ta đã chọn giải pháp “chuyển lửa” (giống như các vận động viên Olympic cũng thường áp dụng) đó chính là đem toàn bộ số tour phí “khổng lồ” trao hết cho mình nắm giữ với phương châm cực kỳ đơn giản và rõ ràng là: “Dư trả lại – Thiếu ráng chịu”. Nói vậy chứ mình cũng không dại dột đến nỗi chấp nhận “vế sau” của châm ngôn này được.
Từ nãy đến giờ mình lại phát biểu “nhảm nhí” nữa rồi, xin mọi người hãy thứ lỗi cho. Bây giờ trở lại chuyện chính, thế là sáng sớm hôm đó khởi hành từ Saigon đi theo hướng ngã tư An Sương đến Bình Chánh (đoạn vừa qua khỏi khu đô thị Phú Mỹ Hưng) thì ghé vào tiệm cơm tấm Kiều Giang để ăn sáng. Đây cũng là tiệm cơm được quảng cáo ở Phần Documentary trong một DVD của Vân Sơn Production (đã xem ở Vietnam) nên chất lượng bữa ăn cũng ngon & giá cả hợp lý (khoảng từ 18-20.000 VND/dĩa, không biết bây giờ có bị lên giá không nữa?). Ăn xong thì tiếp tục lên xe thẳng tiến Long Xuyên, xe đi theo hướng qua cầu Mỹ T
huận vì một số người muốn được dịp ngắm nhìn cây cầu hiện đại nhất của vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Đây là cây cầu treo được thiết kế theo kỹ thuật dây văng hiện đại nhất Vietnam, dài 1,5km do Chính phủ Úc tài trợ, với tổng kinh phí lên đến 90 triệu AUD, nối liền hai bờ của nhánh Tiền Giang. Tuy nhiên, sau đó đoạn đi từ Mỹ Thuận đến Long Xuyên thì đường rất xấu, “nhà nước” cho cày hết cả đoạn đường lên rồi “để đó” khoảng hơn 3 năm nay rồi (theo lời một số người đã đi qua đoạn đường này). Cuối cùng thì cũng đến được Long Xuyên vào khoảng gần 13:00PM. Mọi người được đãi một bữa cơm miền Nam thật thịnh soạn có đầy đủ vịt – heo – gà – cá & nghỉ ngơi tại nhà nội của chàng A. Đến xế chiều thì đi vào khu vực
trung tâm thành phố Long Xuyên để tìm chổ trọ nhưng đã hết các phòng giá bình dân nên cuối cùng lấy phòng ở Khách sạn Gió Sông cách khu trung tâm khoảng 1.5km & cũng gần với nhà của chàng A (khoảng 100m). Đây cũng là một trong những khách sạn của tư nhân khá lớn ở Long Xuyên và có cả thang máy nên đỡ phải mang vác đồ đạc lên xuống các tầng. Về Long Xuyên là thành phố lớn thứ 2 ở Miền Tây (sau Cần Thơ) thuộc Tỉnh An Giang, với hoạt động chính là xuất khẩu gạo và cá da trơn (mà Vietnam gọi là catfish) lớn nhất khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Sáng hôm sau (02/02) mọi người dậy sớm để tranh thủ đi xem lễ sáng Chủ Nhật tại nhà thờ trong trung tâm thành phố Long Xuyên. Sau đó thì ăn sáng tại một quán vĩa hè gần khách sạn. Tuy là quán cóc, chỉ bán đồ ăn sáng bình thường như: bánh mì ốp-la, bò kho, hủ tiếu Nam Vang nhưng có lẽ là do thấy mình là “du khách” nên giá cả cũng hơi mắc (khoảng 12.000VND/phần). Ăn xong mọi người lên xe thẳng tiến đến Hà Tiên. Đoạn này đường khá xấu, mặt đường đầy sống trâu (chứ nhìn lưng con trâu ra sao thì mặt đường nó cứ y chang như thế) nên rất xóc ngồi trên xe cứ như là được “cho đi thú nhún” mà bé Toàn khi nhỏ hay đòi đi vậy đó!
Gần trưa thì đến Thị xã Hà Tiên, quang cảnh đã có nhiều thay đổi, trước đây phải đi qua cầu phao để vào Thị xã thì nay không còn nữa do đã có cầu bê-tông. Tuy nhiên, họ lại cho dỡ bỏ đi cây cầu phao “huyền thoại” thật là uổng phí. Nhắc đến Thị xã Hà Tiên ai cũng nhớ đến cây cầu được làm bằng cách thùng phuy ghép sát lại với nhau với mặt cầu bên trên là các thanh gỗ - sắt hoặc đan xi-măng trông cực kỳ dã chiến (cứ y như là thời chiến tranh công binh làm cầu phao để đưa xe tăng ra chiến trường vậy đó). Mỗi khi có xe chạy qua là nguyên cây cầu kêu lên "lụp cụp" và nổi "phập phồng" trên dòng sông rất ấn tượng, trông cứ như là con rồng đang bị mắc cạn ở vùng nước nông đang cố sức vùng vẫy để thoát ra. Cho nên dĩ nhiên là hành khách không ai được phép ngồi trên xe cả trừ bác lái xe mà thôi! Và mỗi tối thì bà con tụ tập buôn bán cà-phê hoặc hàng ăn uống ở hai bên đầu cầu rất nhộn nhịp (giống như ở bến phà vậy đó). Sau đó mọi người cũng đi một vòng thị xã và các điểm du lịch của Hà Tiên như:
- Biển mũi Nai: Đây là một eo biển sâu trong đất liền nên biển không có sóng & bãi cát vàng như ở Vũng Tàu hoặc Nha Trang. Khu vực này chỉ cách biên giới Thái Lan khoảng 40km đường biển.
- Hang Thạch Sanh: Khi vào hang ngước nhìn lên bầu trời thì người ta tưởng tượng ra rằng câu chuyện cổ tích Thạch Sanh – Lý Thông là có thật và đây chính là cái hang nơi mà Thạch Sanh đã giương cung bắn con chim đại bàng đang cắp công chúa bay qua.
- Lăng Mạc Cửu: Là người khai phá nên vùng đất Hà Tiên, kiến trúc giống như Lăng Lê Văn Duyệt ở
- Núi đá dựng: Là vách đá tự nhiên cao khoảng gần 100m (trông giống như là một hòn non bộ cỡ lớn), bên trong có hang động nhỏ để tham quan, được mọi người cho rằng từ trên đỉnh có thể nhìn thấy được biên giới giữa Vietnam & Cambodia ở cách đó khoảng 5km.
- Linh Sơn cổ tự: Theo tên gọi là chùa cổ nhưng giờ thì có lớp cửa sắt ở phía ngoài và tường quét sơn nước màu vàng nghệ trông cứ như là “ngôi nhà hình cái chùa”.
Kiến thức của mình về “Hà Tiên đệ nhất thập cảnh” chỉ có vậy thôi, nếu có gì mạo phạm rất mong mọi người lượng thứ cho. Đến gần trưa thì mọi người rời khỏi thị xã Hà Tiên để đến khu Chùa hang & Hòn Phụ tử để tham quan. Trên đường có đi ngang qua nhà máy xi-măng Sao Mai thì mới thấy được viễn cảnh “
Đúng như tên gọi, đây chính là một hang động nho nhỏ có đường ăn thông ra biển, được sử dụng để thờ phượng Phật pháp nên có tên gọi thật là tượng hình “Chùa hang”. Sau đó có mua vé vào hang động kim cương để tham quan. Hang cũng không to lắm, đường đi vào hơi hiểm trở đôi chút (nhưng đã có các lang-cang để vịn), bên trong có các loại thạch nhũ và măng đá rất đẹp, với nhiều hình thù tự nhiên rất phong phú: Thầy trò tam tạng, cô tiên chải tóc, hắc ưng (biểu tượng của nước Mỹ), bạch tuộc, E.T (sinh vật ngoài hành tinh)… Đá tự nhiên ở trong hang có lẫn chút bụi “gì đó” sáng óng ánh trông cứ như là kim cương nên bị khách du lịch chặt đem về (chẳng biết có ích gì không), nhưng đã làm mất đi rất nhiều nét đẹp của đấng thiên tạo (thậm chí người dân địa phương còn đi đãi vàng & đá quý thô tự nhiên rồi trao đổi, mua bán ngay trên bãi biển). Từ Chùa hang có thể nhìn thấy Hòn phụ tử ở ngoài khơi, ngoài ra cũng có thể thuê tàu để đến Hang Tiên & Hòn phụ tử để tham quan nhưng phải đi 30 người hoặc bao nguyên chuyến (khoảng 300.000VND/chuyến). Hang Tiên là một lối vào khác từ phía biển, trong hang cũng có các thạch nhũ và măng đá tự nhiên, ngoài ra còn có một loạt thạch nhũ có âm thanh như một cây đàn đá khổng lồ vậy và một loại măng đá khi gõ vào kêu rất to nên được ví như trống hiệu lệnh của vua Hàm Nghi thời gian ông ở ẩn nơi đây nhằm tránh sự truy đuổi của Pháp.
Về Hòn phụ tử thì đây chính là biểu tượng – logo – của Hà Tiên và của Tỉnh Kiên Giang nói chung,
nhưng chẳng biết có phải là do “cùng con đứng đợi nàng về” quá lâu hay không, mà bỗng một ngày gần đây Hòn phụ vì quá mòn mỏi và đổ sụp xuống biển Đông, bỏ lại “quý tử” bơ vơ trơ trọi giữa biển đời mênh mông! Chính quyền Tỉnh Kiên Giang cũng đã nhiều lần có ý định phục chế lại phần bị sụp đổ nhưng không được vì coi vậy chứ cũng cần tới cả ngàn tấn đá lận, khó như khi xưa “bà Nữ Oa đội đá vá trời vậy…”.
Tham quan xong thì lấy phòng tại Khách sạn Công Đoàn & buổi chiều ra biển tắm. Bãi biển cũng tương đối sạch đẹp, cạnh bên là bãi tắm của một khu Resort khá sang trọng. Từ bãi biển có thể nhìn thấy đảo Phú Quốc lờ mờ ở phía xa ngoài khơi.
Do bỗng nhiên trở thành “trưởng đoàn” bất đắc dĩ, nên nhiều khi mình cố tình nhịn không uống nước thì mọi người cũng áp dụng chiến lược “ai sao mình vậy”, nghĩa là cũng nhịn luôn đó, bởi vì nếu không thì thật là đơn giản cứ tự mua mà uống! Tuy nhiên, có lẽ là do gió biển Hà Tiên tác động sao đó mà tự nhiên lại nổi hứng dự định đãi mọi người một bữa hải sản cho thịnh soạn, nhưng cuối cùng thì cũng may là nhờ có chàng A đã sáng suốt nhắc nhở nên đưa tổng chi phí buổi đó xuống tầm có thể chấp nhận được (phần này do tour trưởng đãi nên không có trong tour phí).
Sáng hôm sau (04/02) khi về lại Long Xuyên để chào tạm biệt mọi người & cũng là để thưởng thức thêm một bữa ăn miền
Tóm lại, hành trình Long Xuyên – Hà Tiên đã kết thúc rất tốt đẹp, ngoại trừ hình ảnh của “tôm tức” ra - nếu biết trước thì mình đã áp dụng chiến thuật “ai ăn nấy trả” là xong rồi - thì mình cũng đã gắng hết sức chơi hết mình với mọi người rồi!

3 comments:
To Mr. T.V.U,
Tuần trước tranh thủ lúc đi dạo em cũng có hỏi qua & được biết là đề tài mà Bin đang làm là xây dựng một webblog cho trường học. Vì không có chi tiết nên em cũng chỉ hướng dẫn sơ lược là tại sao phải xây dựng một website 2.0 cũng như ý nghĩa & tác dụng của một webblog trên thực tế của một công ty (có thể ứng dụng tương tự cho trường học).
Hi cau ut !
Lan nao nghe em ta canh di choi cung deu kich thich oc to mo va long ham muon du ngoan cua chi. Neu em di rao quang cao du lich, nhat dinh ban ve chay lam do. Chi rat kinh ngac ve tai vie^'t la'ch cua em tu khi doc blogs do. Loi cuon va hap dan hon tieu thuyet Quynh Dao.
Titi
Nghe chị nói bây giờ em mới biết vì sao ngày xưa đi học điểm văn không cao (chắc là vì cách viết "thiếu nghiêm túc" của em đối với các vấn đề trọng đại!).
To Ms. Hạnh, không biết văn phong này có đủ sức thuyết phục để post trên tạp chí du lịch (của USA) mà Mr. TOÀN làm chủ biên không nhỉ?
Post a Comment